lịch sử việt nam

Trang Chính

 

 

Cộng đồng người Việt hải ngoại chống đối thành phố Gaden Grove, California bán đất cho Sanghai Construction Group Co., LTD. Tàu cộng

 

Hiện tượng tỷ phú Hoàng Kiều

http://www.truclamyentu.asia/anti-saez/bpdva_hien-tuong-ty-phu-hoang-kieu.html

http://www.truclamyentu.info/the-environmental-activist/hien-tuong-ty-phu-hoang-kieu.html

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Việt Cộng đã hoàn thành cuộc xâm lăng Miền Nam. Nhưng chúng không buông tha những người Miền Nam đã thoát ra khỏi nanh vuốt của chúng. Vì là đảng cướp chính quyền một cách phi nhân, phi nghĩa, nên chúng rất sợ chính quyền của chúng bị mất vào  tay người yêu nước. Do đó, Việt Cộng đã dùng mọi thủ đoạn để bôi bẩn chính nghĩa của Miền Nam nhằm vô hiệu hóa nỗ lực quang phục quê hương của Người Quốc Gia.

Trước hết, Việt Cộng dùng tên phản Tướng Đỗ Mậu viết sách sỉ nhục cả gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm. Đỗ Mậu là lính Khố Xanh, được Tổng đốc Ngô Đình Khôi phái sang kéo xe cho ông Ngô Đình Diệm, sau khi ông Diệm từ chức Thượng thư Bộ Lại vì chống chính sách cai trị của Thực dân Pháp. Khi được vua Bảo Đại bổ nhiệm làm Thủ tướng năm 1954, ông Diệm cần có người trung thành phục vụ. Đỗ mậu cùng quê Quảng Bình, thuộc cấp cũ, nên được ông Diệm tin dùng, thăng chức cho ông Mậu lên Đại tá, Giám đốc An ninh Quân đội, kiêm Quân Ủy trưởng đảng Cần Lao. Năm 1963, Đỗ Mậu thông đồng với các Tướng lãnh đảo chánh Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Ra hải ngoại, Đỗ Mậu được một nhóm đệ tử của Trí Quang tôn vinh là nhà nghiên cứu Phật giáo. Chúng viết sách cho Đỗ Mậu đứng tên, miệt thị Tổng thống Ngô Đình Diệm, Mưu toan này có hai mục đích: Thứ nhất là triệt hạ uy danh nhà lãnh đạo khai sinh ra nền Cộng Hòa; thứ hai là kết tội Công Giáo làm tay sai Thực dân xâm lăng Việt Nam.

Trong nước, tên sát nhân Nguyễn Đắc Xuân cũng tuân theo lệnh Đảng, miệt thị gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm và Công Giáo như nhóm Đỗ Mậu để bôi bẩn chính nghĩa đấu tranh cho giá trị VNCH. Hễ ai có tư tưởng hay hành động chống lại bọn Việt Cộng, thì bọn tay sai của chúng liền chụp cho cái mũ “Hoài Ngô”!

Vốn biết dã tâm của Việt Cộng, tôi luôn luôn đề cao cảnh giác về những hoạt động xâm nhập của Việt Cộng vào Cộng Đồng Quốc Gia nhằm làm ung thối mọi tổ chức, dù là tổ chức ái hữu hay tôn giáo, văn hóa. Cách làm của Việt Cộng là dùng người Việt Quốc gia chống Người Việt Quốc gia, là một chiêu ném đá giấu tay vô cùng nguy hiểm. Để tránh sự hàm hồ, tôi không bao giờ vu khống, chụp mũ ai là Việt Cộng, vì tìm cho ra bằng chứng cụ thể kẻ ném đá giấu tay cần phải có một cơ quan điều tra phản gián. Tôi chỉ nêu lên nghi vấn để đương sự trả lời trước công luận cho rõ trắng đen trong thời buổi vàng thau lẫn lộn và để đồng bào lưu tâm cảnh giác đề phòng thôi.

1/ Chẳng hạn, tôi không vu ông Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu Mười Cúc Nguyễn văn Linh, Tổng Bí thư Cộng sản – là Việt Cộng. Tôi chỉ hỏi ông Nghĩa là ai, mà có những hành vi rất đáng nghi ngờ. Ông Nghĩa ở Miền Nam, sang Pháp du học, đỗ bằng Cao đẳng Thương Mại (Hautes Études Commerciales viết tắt HEC), về nước làm việc trong Chính phủ VNCH với chức vụ ngang hàng Thứ trưởng. Khi Miền Nam mất vào tay Việt Công, ông Nghĩa ở lại và được chế độ mới ưu đãi. Sau 5 năm, ông Nghĩa được đảng cho sang Pháp bằng đường chính thức, nghĩa là công khai ra phi trường và được tiễn đưa.

Tốt nghiệp ở Pháp, ông Nghĩa nói tiếng Pháp giỏi như người Pháp, với mảnh bằng HEC, chắc chắn ông Nghĩa kiếm việc dễ dàng. Nhưng ông bỏ nước Pháp, sang Hoa Kỳ không phải để kiếm việc làm, mà để gia nhập Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh với chức vụ Tổng Tuyên Huấn (tức là nhà chỉ đạo tư tưởng của Mặt Trận).

Dù vậy, tôi chưa đủ chứng cớ để đặt vấn đề. Tới khi đọc Hồi Ký của Cụ Phạm Ngọc Lũy chê trách bộ phận Tình báo – Phản gián của Mặt Trận làm việc tắc trách, không điều tra đối tượng một cách kỹ càng. Trong nội bộ Mặt Trận từ ngày có sự hiện diện của Nguyễn Xuân Nghĩa mới xảy ra sự phân hóa. Qua sự tiết lộ của Cụ Phạm Ngọc Lũy, người đọc ắt phải hiểu Cụ Lũy nghi ngờ hành tung Việt Cộng của Nguyễn Xuân Nghĩa.

Tôi đã có tờ báo ở Bangkok đăng hình Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh nằm chết bên vũng máu từ năm 1987. Thế nhưng tờ báo Kháng Chiến dưới sự “chỉ đạo” của ông Tổng Tuyên Huấn Nguyễn Xuân Nghĩa vẫn đăng thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu Quốc nội gửi ra thăm đồng bào quốc ngoại vào dịp Tết Nguyên Đán và thăm các “cháu nhi đồng” vào dịp Tết Trung Thu. Mấy chữ các “cháu nhi đồng” gợi cho tôi nhớ đến giọng điệu Hồ Chí Minh vô cùng. Mãi 14 năm sau, Mặt Trận mới công bố Chiến hữu Chủ tịch đã qua đời! Nhận thấy hành động buôn xác chết Hoàng Cơ Minh của ông Tổng Tuyên Huấn, tôi càng nghi ngờ hành tung của ông Nghĩa hơn.

Cho đến khi ký giả A. C. Thompson cho biết ông Nguyễn Xuân Nghĩa tiết lộ ông đã tha mạng cho nhà báo Đỗ Ngọc Yến, Chủ tờ Người Việt, thì mối nghi ngờ của tôi đối với Mặt Trận có nhóm đặc nhiệm K-9 là thật. Nhà báo Đạm Phong, vợ chồng Lê Triết rất có thể bị K-9 thanh toán. Nếu Mặt Trận không nhúng tay vào tội ác, tại sao Mặt Trận không lên án bọn sát nhân hoặc treo tiền thưởng cho bất cứ ai tìm ra thủ phạm để đồng bào không nghi ngờ mình là thủ phạm? Lúc bấy giờ tôi rất muốn lên tiếng đặt vấn đề với Mặt Trận, nhưng tôi tin không có tờ báo nào dám đăng. Chứng cớ là bài báo “Vàng Rơi Không Tiếc” của anh Đào Vũ Anh Hùng, không tờ báo nào dám đăng, ngoại trừ Giai phẩm Lý Tưởng của Không Quân do tôi làm Chủ bút. Tôi đã bị Mặt Trận khủng bố. May nhờ có Internet, báo chí Việt Nam không còn độc quyền thông tin, cho nên tiếng nói của những người có lương tâm như tôi mới có thể đến với độc giả.

Trước khi cuốn phim “Terror In Little Saigon” của anh A.C. Thompson xuất hiện, tôi đã viết cái chết của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và các chiến hữu tháp tùng, là do các ông Hoàng Cơ Định, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh và Nguyễn Kim Huờn âm mưu. Bởi vì theo quy tắc quân sự là phải hoàn toàn giữ bí mật khi vào đất địch. Cái việc tờ báo Kháng Chiến đăng các cuộc hành quân Đông Tiến thì chẳng khác nào báo tin cho kẻ thù để phục kích đoàn quân. Cho nên, theo tôi, ông Hoàng Cơ Minh về khu chiến chẳng phải là anh hùng, mà là người không dám đối diện với pháp luật. Cái chết của ông Hoàng Cơ Minh là có dự mưu, vì 14 năm sau Mặt Trận mới công bố.

Tôi còn viết ông Nguyễn Xuân Nghĩa không phải là nhà kinh tế lỗi lạc như các đài RFI, RFA, VOA thường ca tụng. Bởi vì nếu thực sự tài giỏi, ông Nghĩa không cần giấu cái chết của Phó Đề đốc để tiếp tục quyên tiền. Ông chỉ dùng số tiền 20 triệu đô-la của Mặt Trận như Đại tá Phạm văn Liễu cáo giác, để đầu tư, kinh doanh thì ngày nay số tiền lớn gấp 20 lần. Mặt Trận sẽ vừa giàu to, vừa không mang tiếng lừa đảo! Tôi nghi ngờ ông Nghĩa âm mưu dùng Mặt Trận Hoàng Cơ Minh để giết chết NIỀM TIN của đồng bào! Độc giả có thấy sau vụ Hoàng Cơ Minh, còn có ai gây được phong trào nữa không?

Điều đáng tiếc là ông Nguyễn Xuân Nghĩa không trả lời trước công luận.

2/ Nhà báo Bùi Tín mượn dịp sang Paris công tác cho đảng, rồi không trở về. Ông viết kiến nghị thỉnh cầu đảng đối mới. Ông viết những tác phẩm như Mặt Thật, Hoa Xuyên Tuyết … tố cáo chế độ Việt Cộng để làm cho đồng bào tỵ nạn cộng sản tin tưởng ông đã thực sự chia tay Việt Cộng. Nhưng khi ông Tín nói rằng 5 ngàn nạn nhân bị thảm sát ở Huế trong dịp Tết Mậu Thân là do bom của Mỹ và của Việt Nam Cộng Hòa, mà người Chống Cộng vẫn “bù khú” với ông Tín thì rõ ràng những người Chống Cộng thật là tốt bụng! Rồi khi tôi viết bài chê các vị “Lão thành Cách mạng” trong nước hèn nhát, ông Bùi Tin vội vàng lên tiếng bào chữa“Chúng tôi không hèn, cũng không nhát”. Ô hay! Tôi chê mấy ông lão trong nước hèn nhát; chứ tôi nào có đả động gì đến ông Tín đâu mà ông hùng hổ phản đối? Qua phản ứng của ông Bùi Tín, tôi cho rằng ông ra nước ngoài để làm công tác văn hóa vận cho đảng; chứ không thực tâm từ bỏ đảng.

Có người “đại lượng” ra cái điều trí thức đạo đức rởm bảo rằng ông Bùi Tín chết rồi, nhắc đến làm chi nữa? Hạng người “đại lượng” đó kém trình độ hiểu biết. Lê Chiêu Thống chết đã lâu mà người đời sau vẫn còn nói đến để hài tội kẻ phản quốc đấy thôi!

3/ Nhạc sĩ trẻ tuổi Trúc Hồ, nói tiếng Việt còn ngọng nghịu, mới ra nước ngoài, thì lấy tiền đâu ra để lập cơ sở Truyền thông có mặt khắp thế giới và gửi phóng viên về nước làm phóng sự từ Bắc chí Nam một cách thoải mái”? Truyền thông trong nước bị đối xử rất nghiêm ngặt, tại sao SBTN lại được ưu đãi? Người Chống Cộng phải đặt dấu hỏi để cảnh giác chứ! Sao vô tư mãi như thế để cho kẻ thù ngang nhiên diễn hành trước mặt?

Đến khi ông Trúc Hồ ghi ơn người lính Miền Bắc một cách công khai trên đài Truyên hình của ông như sau: “Chúng ta tri ân những người lính, những người hy sinh tính mạng để bảo vệ đất nước, những người lính của cả 2 miền, các anh là những người đáng quý trọng…”. Rồi tiếp theo đó ông Trúc Hồ bày tỏ lập trường: “tôi không chủ trương lật đổ chế độ nào hết, nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là một nhà nước được Liên Hiệp Quốc công nhận, họ đã ký vào Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, họ phải có trách nhiệm bảo đảm nhân quyền cho người dân, tôi chỉ yêu cầu họ cho người dân có nhân quyền…Đòi lật đổ chế độ là sai!” thì cái đuôi của ông Trúc Hồ đã thò ra, nhưng người Chống Cộng vẫn vô tư!

Tất nhiên ở nước tự do, ông Trúc Hồ phát ngôn thế nào là quyền của ông ấy. Nhưng ông tri ơn người lính Miền Bắc xâm lược Miền Nam thì chỉ có những người Chống Cộng để lấy tiếng mua danh mới không lưu tâm đến mánh khóe tuyên truyền của Việt Cộng.. Các đoàn thể có quá khứ Chống Cộng như Đại Việt, Quốc Dân Đảng mà còn im lặng trước luận điệu “Lật đổ chế độ Cộng Sản là sai” thì mong gì có ngày quang phục quê hương? Các đảng chính trị tồi như thế nên tuyên bố giải tán đảng đi là vừa!

Tập thể Chiên sĩ VNCH đều ngủ hết rồi sao? Người lính Miền Bắc pháo kích vào trường học giết hại học sinh Cai Lậy. Người lính Miền Bắc giết oan 5 ngàn người dân vô tội ở Huế vào Tết Mậu thân năm 1968, được ông Trúc Hồ công khai tuyên dương mà Chủ tịch Tập thể Nguyễn Xuân Vinh không hề có phản ứng, thì cái đám đàn em kế thừa ngôi vị ông, chạy theo bợ đỡ tỷ phú Hoàng Kiều là đương nhiên! Xin hỏi cái Tập thể Chiến sĩ có nên dẹp đi để khỏi làm ô danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không?
Thảo nào nhà báo Sức Mấy có biệt tài viết phiếm, “khen” các đoàn thể quân nhân hăng say trong việc “thượng cờ, hạ cờ, phủ cờ, xếp cờ” thì công cuộc giải phóng đồng bào ra khỏi gót giày xâm lược của Việt Cộng sớm thành tựu lắm! Thật là một lời khen ngợi quá sức … phũ phàng! Sự nhẫn nhục của các anh Chiến Sĩ đúng là “Can Trường Trong Chiến Bại” (tác phẩm của Phó Đề đốc Hồ văn Kỳ Thoại), vì bị người ta chế nhạo mà không cảm thấy đau, không cảm thấy nhục! Các ông cựu Chiến Sĩ còn dám tổ chức những buổi trao đuốc cho thế hệ hậu duệ, thì rõ ràng các “Bác Chiến Sĩ” không biết ngọn đuốc trên tay của mình đã tắt ngúm từ khuya rồi!

4/ Bà Luật sư trẻ tuổi Trần Kiều Ngọc tuyên bố: “Em không Chống Cộng. Em chỉ chống Cái Ác mà thôi!”. Là người có bằng Luật sư, bà Trần Kiều Ngọc phải biết rằng cả thế giới đã lên án Cộng sản chống nhân loại (tội diệt chủng). Việt Cộng ngoài cái tội bán nước; còn có tội tiếp tay với quân thù đồng hóa dân ta thành người Hán, tại sao Luật sư Trần Kiều Ngọc không chống?. Khi bị chất vấn, bà Trần Kiều Ngọc bào chữa: “Em nói Chống Cộng, em sợ các em con ở trong nước sẽ không hiểu!”.

Nhận thấy lời tuyên bố của Luật sư Trần Kiều Ngọc có sự “chỉ đạo” từ trong nước để tuổi trẻ coi việc chống Cộng ở hải ngoại là một trò lố bịch, với tư cách ở vào hàng cha chú, tôi viết một bài giáo hóa bà Luật sư một cách ân cần, mềm mỏng, liền bị một nhà tranh đấu trẻ tuổi – Nancy Nguyễn– kết tội lớp người già nua chúng tôi là một bọn “Di Dân Tư Tưởng”. Những ai bênh vực người tuyên bố “Không Chống Cộng”, ắt đồng bào phải biết chắc chắn những hạng người ấy là ai, họ đứng về phía nào?!

Cô Nancy Nguyễn là tác giả bức thư viết từ “Mặt Đường Dậy Sóng” cho bố mẹ, tôi đánh giá đó là một áng văn tuyệt vời. Chưa chắc một nhà văn tên tuổi đã viết được. Tôi liền viết email cho cô, rồi đích thân tìm gặp cô để bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Tôi nhận thấy cô Nancy muốn né tránh sự chân thành của tôi. Một người trẻ khác, cựu đoàn viên Việt Tân, cho tôi biết cô Nancy Nguyễn là Việt Tân, mà tôi thường viết bài vạch mặt Việt Tân, nên cô Nancy không muốn tiếp xúc với tôi. Tôi không tin, vì nguồn tin chắc gì đã chính xác. Cho đến khi cô Nancy Nguyễn xếp hạng tôi vào loại “Di Dân Tư Tưởng” thì tôi tin cô Nancy Nguyễn là đoàn viên Việt Tân, vì bênh vực Luật sư Trần Kiều Ngọc.

Tôi không hề nói Việt Tân là em Việt Cộng như nhà báo Kiêm Ái. Tôi chỉ nói Việt Tân đã bị Việt Cộng “blackmail” nên phải hành động theo sự “chỉ đạo” của Việt Cộng. Bằng cách nào Việt Cộng có thể “blackmail” Việt Tân? Xin thưa: Việt Tân là hậu thân của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Người Việt Chống Cộng chỉ nêu lên nghi ngờ cái chết của các nhà báo đả kích Mặt Trận; chứ không quả quyết kết án vì không có “hard evidence”. Nhưng Việt Cộng thì có chứng cớ vì chúng đã xâm nhập vào nội bộ Mặt Trận. Đọc những bài luận thuyết của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí thư Việt Tân, khen ngợi “đồng chí” Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cổ súy hòa giải hòa hợp với Việt Cộng để cùng nhau Canh Tân, mà tin Việt Tân chống Cộng thì quả là quá ngây thơ. Muốn chống Cộng hữu hiệu thì phải tìm hiểu âm mưu, mánh khóe của kẻ thù; chứ không phải chỉ “hoan hô, đả đảo” là đủ. Phải quan sát kỹ Việt Tân. Nên nhớ một trong những sách lược của Việt Cộng là “lố bịch hóa” công cuộc đấu tranh cho chính nghĩa tự do của chúng ta.

Một người trẻ họ Cao nóng mặt vì tôi đả kích Việt Tân, gay gắt hạch xách tôi: “Suốt mấy chục năm tỵ nạn Cộng sản, ông đã làm được gì cho việc Chống Cộng?” Tôi từ tốn đáp: “Tuy không làm được những việc nổi đình, nổi đám như người hùng Lý Tống, nhưng tôi đã làm những việc âm thầm mà tôi thiết nghĩ lợi ích cho chính nghĩa đấu tranh chống Cộng không nhỏ”. Anh muốn biết tôi đã làm gì ư?

1/ Thứ nhất, vào đầu năm 1977, một số anh em cựu quân nhân ở quanh vùng Hoa Thịnh Đốn, có sự hiện diện của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, họp tại nhà anh Lê Quyền để bàn tính nhau thành lập Hội Cựu Quân nhân, tôi phát biểu đại ý như sau: Vừa rồi, tôi nghe có anh nhắc đến câu “Người Lính già không chết”, rồi có anh nói “người ta có thể lấy tôi ra khỏi Quân Đội, nhưng không ai có thể lấy Quân Đội ra khỏi tôi”, các anh đã nói những câu đó, vui lòng giải thích rõ hơn được không?” Chờ một hồi khá lâu, không ai lên tiếng, tôi mở lời: “Theo thiển ý của tôi, trong thế gian ai nấy đều phải chết. Sở dĩ người lính già không chết, bởi vì khi người lính này gục ngã, thì có người lính khác đứng lên. Nếu không có người lính khác đứng lên, thì nước mất rồi, còn gì? Về câu thứ hai, theo tôi hiểu, nghĩa là người lính dù thua trận, không còn ở trong Quân Đội nữa, nhưng tác phong chính trực, lương thiện, dũng cảm của quân nhân phải gìn giữ suốt đời. Nếu không, người ta sẽ bảo lính VNCH là lính đánh thuê”! Dù tôi không ồn ào hoan hô, đả đảo, nhưng tôi đã làm công tác của người sĩ quan Chiến tranh Chính trị đấy chứ!

Về sau, tôi có làm một bài thơ ngắn, đọc cho anh em nghe trong một lần họp khác:

“Ta đã mất từ tiếng cười kiêu hãnh
Đến thanh danh người lính trận oai hùng.
Mất quãng đời ngang dọc giữa không trung
Mất bờ cõi và Non Sông gấm vóc.
Dù mai này một mình ta đơn độc
Vẫn không sờn ý chí của người trai.
Muốn trao truyền cho thế hê tương lai.
Ta phải sống như một người Chiến Sĩ …”

Hội Quân nhân và Hội Chiến sĩ khác nhau ở điểm nào? Hội quân nhân là nơi tập hợp của những người có gốc lính, cùng nhau ôn kỷ niệm xưa, chén thù chén tạc, chén chú chén anh, đôi khi rơi nước mắt vì tiếc thương dĩ vãng. Hội Chiến sĩ không chỉ có quân nhân thôi, mà còn có những người dân sự đang chiến đấu cho lý tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền. Họ không tiếc nuối thời dĩ vãng, mà hướng tầm nhìn về tương lai để quang phục quê hương. Nếu đời này cứu nước chưa thành, thì thế hệ tương lai tiếp nối.

Nếu đã tự xưng là Tập thể Chiến sĩ thì thành viên trong Tập thể không được phép vô tư trước những âm mưu đen tối của kẻ thù và không thể vô cảm trước nỗi khốn cùng của đồng bào mình. Đã tự nhận mình là Chiến Sĩ, phải sống như người chiến sĩ, không thể tiếc thân đền nợ nước, không được làm điều ô danh người chiến sĩ! 

2/ Thứ hai, tôi khuyên Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đừng làm kháng chiến kiểu “mì ăn liền”. Nguyên tắc “quý hồ tinh, bất quý hồ đa” phải luôn luôn nhớ nằm lòng, đừng kết nạp cán bộ bừa bãi để tránh nội tuyến, không thể đương đầu với kẻ thù bằng sức mạnh quân sự, trường kỳ mai phục bằng cách bí mật gửi cán bộ về nước xây dựng hạ tầng cơ sở, cho đến khi thời cơ chín muồi thì mới phát động quần chúng. Nếu anh không theo những quy tắc đó, trước sau gì anh cũng trở thành thảo khấu. Nếu ông Hoàng Cơ Minh nghe lời tôi, thì ngày nay Niềm Tin của đồng bào không mất và dòng họ Hoàng Cơ không bị dư luận bêu riếu, coi khinh!

3/ Thứ ba, tôi nói thẳng cho Đại tá Phạm văn Liễu biết Mặt Trận trước sau gì rồi cũng bể. Bởi vì anh đi rao bán một món hàng mà nhà sản xuất chưa làm ra sản phẩm. Hoàng Cơ Định giữ tiền thì Hoàng Cơ Định có quyền. Một ngày nào đó, Mặt Trận đổ bể, anh sẽ trắng tay. Ông Đại tá từng học trường Quân sự Trần Quốc Tuấn, từng chạy sang Tầu để thoát cuộc thanh trừng của Việt Minh, từng làm Tư lệnh Thủy Quân Lục Chiến, chê thằng em cấp Thiếu tá, chỉ biết lái máy bay, “éo biết gì”! (cách nói của Đại tá Liễu). Không ngờ thằng em đã nói đúng! Có gì đâu! Đó chỉ là những thực tế chắc chắn sẽ phải xảy ra. Đấu tranh chống Việt Cộng đầy mưu mẹo hiểm ác, chẳng thể nào đùa với chúng được. Không những chết mất xác, mà còn ô danh nữa!

4/ Thứ tư, khi Đại tá Hoàng Đạo Thế Kiệt viết ra một bản “Kiên Định Lập Trường”, rồi cho người đi xin chữ ký. Tôi đã gọi điện thoại cho Đại tá đừng nên Chống Cộng kiểu hình thức, nặng phần trình diễn để lấy tiếng. Giả thử ta xin được 2 trăm ngàn chữ ký, Việt Cộng sẽ cười vào mặt ta có 3 triệu người không chấp nhận cộng sản, bỏ nước ra đi, mà nay chỉ có 2 trăm ngàn người còn kiên định lập trường, thì chúng sẽ thâu tóm những thành phần không kiên định lập trường về tay chúng là cái chắc!

Còn rất nhiều trường hợp tôi đã đóng góp với những cá nhân, những đoàn thể đấu tranh Chống Cộng. Nếu họ nghe theo lời góp ý xây dựng của tôi, thì tình trạng Chống Cộng không bát nháo như ngày hôm nay. Có lòng yêu nước, có tinh thần Chống Cộng là tốt; nhưng chưa đủ, phải sáng suốt để tránh bị mắc lừa, rồi đâm thối chí, bỏ cuộc.
0
0        0

Nay hãy bàn về Hiện tượng Tỷ phú Hoàng Kiều.

Ông Hoàng Kiều quê quán ở Quảng trị, sinh ra trong một gia đình nghèo khổ. Thời tuổi trẻ khó khăn, không được học hành tới nơi, tới chốn. Tình nguyện tham gia tổ chức Dân Sự Chiến Đấu (CIDG), một loại Biệt kích được Mỹ trả lương trực tiép. Tức là Hoàng Kiều dân Miền Nam, ăn chén cơm Miền Nam, uống chén nước Miền Nam. Là phe ta!
Sang Mỹ năm 1975, ông Kiều xin vào làm cho hãng bào chế Huyết Tương. Nhờ chăm chỉ, siêng năng, được chủ nâng lên chức Cai (Supervisor). Một thời gian sau, ông Kiều ra lập hãng riêng. Đó là những gì đăng trên thông tin đại chúng.

Từ thế kỷ trước người Tây phương đã cảnh giác về Đạo Quân Thứ Năm của người Tàu, từ khi nước Tàu chưa là cộng sản. Đạo quân Thứ Năm là những người Tàu đến làm ăn, buôn bán tại các quốc gia tự do, rồi được lãnh đạo Tàu tuyên truyền, huấn luyện họ thành ổ nội tuyến cho mục tiêu xâm lăng, khi có điều kiện. Từ khi Mỹ – Trung Cộng bang giao, ngoài việc ăn cắp sản phẩm trí tuệ, lũng đoạn kinh tế nước Mỹ, hối lộ quan chức Mỹ, Trung Cộng không giấu diếm chiến lược đẩy mạnh Đạo Quân Thứ Năm. Lập đền thờ Khổng Tử là một trong những âm mưu tiệm tiến của Trung Cộng

Giám đốc FBI, Chistopher Wray, báo cáo với Quốc Hội rằng gián điệp đủ các loại của Trung Cộng đều có mặt trên khắp 50 Tiểu bang Hoa Kỳ.

Ông Kiều giàu lên nhanh vì sản phẩm được tung vào thị trường Trung Cộng có gần một tỷ rưỡi dân. Câu hỏi đặt ra: Tại sao Trung Cộng tìm đến điều đình với ông Kiều, một Hãng Con do ông Kiều mới lập; mà không điều đình với Hãng Mẹ, nơi ông Kiều xuất thân? Chắc chắn điều đó không phải là tình cờ, mà phải có dự mưu. Làm sao biết được?
Trung Cộng đã biến một người Tàu – Thiếu tá Hồ Quang – thành lãnh tụ Hồ Chí Minh được, thì Trung Cộng biến Hoàng Kiều thành tỷ phú cũng chẳng khó khăn gì. Trung Cộng cũng sai Việt Cộng biến Cộng đồng Việt Nam thành Đạo Quân Thứ Năm, nên Bộ Chính trị Việt Cộng đẻ ra Nghị Quyết 36 để tiến hành lệnh của Trung Cộng!

Việt Cộng chuẩn bị tấn công một đồn bót của ta, thường lập sa bàn để thực tập cho nhuần nhuyễn, rồi mới đánh. Cho nên chúng đánh là phải thắng. Trong đấu tranh xâm nhập, Việt Cộng cũng sử dụng chiến thuật như thế. Việt Cộng “bố trí” cho hai ông thầy tu chống VNCH một cách quyết liệt, sang Hoa Kỳ mở chùa, mà không thấy người Tỵ Nạn phản ứng; lại còn tới “lạy thầy” một cách sốt sắng, thì chúng bắt đầu gửi Sư Quốc Doanh (Công An trá hình) ra Hải ngoại lập chùa để làm kinh tài và giảng thuyết buông xả, xóa bỏ hận thù để quên chuyện bán nước và diệt chủng của chúng.

Hai ông thầy tu đó là Hộ Giác và Mãn Giác. Hộ Giác suốt ngày đêm đăng đàn mạt sát chế độ Việt Nam Cộng Hòa bất nhân, hiếu chiến, đòi dẹp chế độ độc tài Quân phiệt Thiệu Kỳ thì mới có hòa bình. Hộ Giác là một trong những nhà sư tranh đấu ký vào bản yêu sách Hoa Kỳ phải rút quân ra khỏi Việt Nam. Mãn Giác cũng thế! Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Mãn Giác mang cờ Phật giáo cùng các Phật tử ra Ngã Tư Hàng Xanh đón Quân Giải Phóng vào Sài Gòn. Đồng bào tỵ nạn cộng sản chóng quên quá đi thôi!
Rồi cho anh kép hát Trúc Hồ tuyên bố “đòi lật đổ chế độ công sản là sai” và Luật sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố “Không chống Cộng; chỉ chống Cái Ác” là những bước thăm dò phản ứng của đồng bào Chống Cộng, để tiến tới những bước kế tiếp.

Bước kế tiếp đó là chỉ đạo Hoàng Kiều làm từ thiện giúp đồng bào ở San José gặp nạn lụt lội để tạo ấn tượng tốt. Hoàng Kiều đâu có giúp cuộc sống túng thiếu, bệnh hoạn của người hùng Lý Tống khi còn sống? Phải đợi tới khi Lý Tống qua đời, Hoàng Kiều mới bỏ tiền ra tổ chức đám tang linh đình là có lẽ do sự chỉ đạo của Đảng. Ông Lê Xuân Nhuận – anh của Lý Tống –và mấy ông Không Quân trong cái gọi là Tập thể Chiến sĩ hớn hở, vui mừng đón nhận lòng từ tâm của Hoàng Kiều ngay, mà không biết đấy là âm mưu của Hoàng Kiều!

Một mặt tuyên dương người hùng Chống Cộng Lý Tống lên tận mây xanh; một mặt miệt thị, khinh bỉ người Việt Tỵ Nạn trước hàng ngàn người là thủ đoạn của Việt Cộng đấy bà con ạ! Hoàng Kiều chỉ là công cụ của Việt Cộng mà thôi!

Tôi đã chứng minh con cái người Việt Tỵ Nạn chẳng có người nào đi tu, mà Sư Trụ Trì các chùa đều ở lứa tuổi con cái chúng ta, thì các thứ Sư ấy ở đâu ra, ngoài Sư Công An từ trong nước xuất cảng. Thế mà “Phật tử” vẫn đến Chùa đông như trẩy hội, cung kính vái lạy Công An Việt Cộng và xưng con ngọt xớt với đứa đáng tuổi con mình!

Hoàng Kiều dành ra 45 phút quát tháo, xỉ vả, miệt thị, mắng mỏ VNCH mà những thằng sĩ quan đứng chung quanh mặt mày cứ nhâng nhâng và hàng ngàn người yêu chuộng nghệ thuật bình thản chờ hộp thức ăn có tôm hùm. Thử hỏi các lãnh tụ đảng Đại Việt, Quốc Dân Đảng, Dân Xã Đảng ở đâu mà không lên tiếng? Cái Tập thể Chiến sĩ do ông văn võ toàn tài Nguyễn Xuân Vinh lập ra đã chết tiệt hết rồi sao? Các Hội đoàn Quân Nhân luôn luôn đội trên đầu trong buổi lễ đủ các loại mũ xanh, đỏ, nâu, đen đều biến thành mũ ni (Mũ Thầy Chùa) che tai hết rồi sao? Các nhà hoạt động Văn Hóa tại sao im lặng trước cái thằng tỷ phú hỗn láo, chửi tuốt luốt không chừa một ai? Các nhà hoạt động Tôn Giáo có thấy đồng đạo của mình bị yêu tinh hoành hành không?

Còn chút hy vọng nào cho nòi giống Việt Nam không? Có phải Việt Cộng đã thành công trong việc biến người Việt Nam thành súc vật vì ở xứ tự do, có mồm không dám nói lên tiếng nói của lương tâm? Hay Thượng Đế sinh ra Con Người Việt Nam có mồm không để nói, mà chỉ biết yên lặng ngồi chờ … Ăn Tôm Hùm?

Tôi nhận thấy hiện tượng Hoàng Kiều đang nói lên thực chất người Việt Nam ngày nay:

“KHÔNG BIẾT NHỤC!”

***

 

Thư của ông Bằng Phong Đặng văn Âu gửi hai nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh và Đỗ Quý Toàn

http://www.truclamyentu.asia/anti-saez/thu-bpdvau-goi-nguyen-dat-thinh-do-quy-toan.html

Thưa hai nhà báo lão thành:

1/ Cựu Trung Tá Nguyễn Đạt Thịnh, Khóa 6 Trường Võ Bị Quốc gia Đà Lạt, Nguyên phục vụ trong ngành Chiến tranh Chính trị VNCH, Nguyên Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút báo Diều Hâu, bút hiệu Sao Bắc Đẩu.

2/ Giáo Sư Tiến Sĩ Đỗ Quý Toàn, bút hiệu Ngô Nhân Dụng, bình luận gia lão thành của nhật báo Người Việt, bình luận gia trên trang mạng Boxitvn trong nước của Việt Cộng.

Tuần trước đi bác sĩ khám sức khỏe định kỳ, tôi nghe mấy bà trong phòng đợi bác sĩ công kích Tổng Thống Donald Trump dữ dội. Tôi làm bộ mù tịt tình hình chính trị nước Mỹ, tò mò hỏi: " Quý bà lấy tin tức ở đâu ra mà quý bà bình luận hay quá vậy ? ". Có một bà có vẻ tự hào về sự tinh thông thời cuộc của mình, đáp ngay: " Ông muốn biết thì hãy đọc báo Người Việt để đọc các bài bình luận của hai Ông Nguyễn Đạt Thịnh và Ngô Nhân Dụng ". Tôi nói lời cám ơn: " May mắn cho tôi quá ! Nếu tôi không gặp quý bà để nghe các bà mách bảo, thì tôi mù tịt ". Mấy bà có vẻ khoái chí vì đã có công mở mang kiến thức cho một người đang ông nhà quê xa lạ !

Hôm nay, nhân danh một cựu quân nhân Quân Lực VNCH, tôi xin hỏi hai nhà báo lão thành phía Việt Nam Cộng Hòa, sang Mỹ theo diện tị nạn cộng sản một đôi điều:

Tổng Thống Donald Trump chủ trương " Make America Great Again " đã làm cho kinh tế phồn thịnh hơn dưới thời Obama. Nạn thất nghiệp của các sắc tộc giảm hơn dưới bất kỳ Tổng Thống Mỹ nào trong 50 năm qua. Nhiều công ty Mỹ ở ngoại quốc trở về Mỹ để sản xuất hàng hóa với nhãn hiệu " Made in US ". Hiện đại hóa vũ khí Quốc Phòng và săn sóc y tế cho quân nhân, cảnh sát chu đáo hơn.

Trong khi đó truyền thông " thổ tả " và đảng Dân Chủ cấu kết nhau với mục đích truất phế Tổng Thống Donald Trump từ khi Ông Trump đắc cử cho tới nay. Tôi có cảm tưởng phe Dân Chủ muốn bán nước Mỹ cho Trung Cộng; giống Phật Giáo Ấn Quang tấn công Tổng Thống Ngô Đình Diệm, rồi đến những chính quyền kế tiếp cho đến khi Miền Nam sụp đổ thì thôi.

Các ứng viên trong đảng Dân Chủ tranh nhau được đại diện Đảng ra tranh cử Tổng Thống thì hầu hết đều có xu hướng Xã Hội Chủ Nghĩa.

Tôi tin tưởng rằng hai Ông đều không chấp nhận " Chủ Nghĩa Cộng Sản " nên mới xin vào Đất Mỹ để được hưởng các quyền tự do. Tôi tin tưởng hai Ông không NGU đến độ không thấy tham vọng bá chủ hoàn cầu của Trung Cộng.

Tại sao hai Ông lại chống TT Donald Trump, người đang nỗ lực chặn đứng tham vọng của Trung Cộng, người đang giúp Đài Loan ( gốc Tàu ) và các quốc gia vùng Thái Bình Dương sức mạnh để bảo vệ chủ quyền của họ. Các Ông có thấy nhân dân Hongkong căng khẩu hiệu cám ơn TT Donald Trump trước Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Hongkong sau khi TT Donald Trump ký Nghị Quyết ủng hộ cuộc đấu tranh dân chủ của dân Tàu ở Hongkong ?

Tại sao hai Ông không thấy dân oan ở Việt Nam đứng trước Tòa Đại Sứ Mỹ ở Hà Nội, bắt loa kêu gọi Tổng Thống Donald Trump giúp dân Việt Nam có tự do dân chủ ?

Tôi không quan tâm đến loại nhà báo, ký giả hạng bét, yếu kém nhân cách, cam tâm đi làm tay sai cho Việt Cộng. Còn hai Ông dù sao cũng đã có tên tuổi, không thể bị xem là kém hiểu biết để đánh giá đúng đảng nào có chủ trương tốt cho nước Mỹ, cho Việt Nam. Do đó, chúng tôi phải nghĩ có lẽ hai Ông đã bị Trung Công hay Việt Công cấy " Sinh Tử Phù ".

Nếu tôi nghĩ sai, xin hai Ông vui lòng giải thích cho chúng tôi biết tại sao hai Ông tấn công Tổng Thống Donald Trump tơi bời hoa lá, giống như bọn truyền thông " thổ tả " quá vậy ? Còn nếu hai Ông im lặng vì không thể trả lời, thì tôi cũng thông cảm cho hai Ông.
Tôi chỉ sợ Tổng Thống Donald Trump khinh trí thức Việt Nam ngu, sang Mỹ để thoát nạn cộng sản, lại đi " bợ " bọn Socialists; rồi Ông Tổng Thống Donald Trump khinh lây sang hạng phó thường dân như tôi.

Trân trọng,

Bằng Phong Đặng văn Âu
714 - 276 - 5600 .

LƯU Ý BẠN ĐỌC: Xin quý vị độc giả giúp chuyển thư tôi viết lên nhiều Diễn Đàn dùm, để rộng đường ngôn luận.

***

Hiểm Họa Của Tỷ Phú Hoàng Kiều và Sự Im Lặng Khó Hiểu

http://www.truclamyentu.asia/anti-saez/hiem-hoa-hkieu-su-im-lang-kho-hieu-cua-cdong.html

http://www.truclamyentu.info/the-environmental-activist/hiem-hoa-cua-hoang-kieu.html

http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-61_4-6790_15-2/

Bài Cậy Đăng Không Trả Tiền Số 9

Luật Sư Nguyễn Quốc Lân

Đây là loạt bài Cậy Đăng Không Trả Tiền về những vấn đề gây tranh cãi trong cộng đồng. Các báo chí Việt ngữ hầu hết không muốn đăng vì nhiều lý do khác nhau. Tôi mong các bạn hãy tiếp tay phổ biến bài viết này trong khả năng của các bạn để giải quyết bế tắc này.

Sự Im Lặng Khó Hiểu

Sau bài cậy đăng không trả tiền số 8 cho tới ngày hôm nay vẫn chưa có một đoàn thể nào lên tiếng về hiểm họa Tỷ Phú Hoàng Kiều đang đe dọa tương lai của cộng đồng người Việt tại Little Saigon. Đây là một sự im lặng thật khó hiểu.

Phía ông Hoàng Kiều và những người tiếp tay với ông ta vẫn cứ vun vít tuyên bố đủ thứ điều như không có một giới hạn nào về nhân cách, uy tín, danh dự hay thực tế trước mặt. Họ tuyên bố rằng họ đã thâu góp được hơn chữ ký cần thiết, nhưng vẫn muốn đạt được 70%, hay ngay cả 100%, 16,000, 20,000 hay cả 30,000 thay vì chỉ cần gần 9,000 chữ ký. Bất cứ con số hay tỉ lệ nào chỉ có thể tin được qua tiến trình xác nhận của Phòng Ghi Danh Bầu Cử Quận Cam trong vòng hơn một tháng nữa.

Những tuyên bố bừa bãi này cũng giống như phương thức họ thâu thập chữ ký. Gặp ai đi chợ cũng xin chữ ký. Đến từng nhà để xin chữ ký. Dùng bất cứ lý do hay hình thức nào miễn sao lấy được chữ ký. Có nhiều tiền thì hầu như muốn làm gì cũng được. Chỉ cần một hộp cơm có mùi vị tôm hùm hay một vé xem văn nghệ miễn phí thì cũng có thể điều khiển được cả ngàn người vỗ tay, tung hô hay nhắm mắt làm ngơ theo yêu cầu.

Những lời đe dọa kiện tụng một cách vu vơ hay vô lý hay sợ bị đem tên ra chửi bởi ông Tỷ Phú thiếu mọi thứ ngoại trừ tiền bạc này có vẻ cũng có tác dụng. Ông nhà giàu này ngay giữa lòng khu Little Saigon, trên các phương tiện truyền thông và truyền hình với đầy đủ những hình tượng và hành động khiêu khích cộng đồng ngay vào cốt lõi của chính nghĩa chống cộng của cộng đồng. Cứ nhìn hình ảnh ông ta khoác áo đỏ, gắn thêm 6 ngôi sao vàng kèm với quần vàng ngồi trễm trệ trong một đài truyền hình để được phỏng vấn và khoe khoang những biểu tượng đó thì đủ hiểu mức độ táo tợn của ông tỷ phú này. Các cá nhân và đoàn thể vẫn tự xưng là “nhà vô địch” chống cộng lại đang sợ “địch vô nhà,” nói theo câu chuyện hài hước Linh Mục Nguyễn Văn Khải vẫn thường kể lại để ám chỉ nhà nước CSVN đối với hiểm họa Trung Cộng.

Cộng đồng không thể trông mong vào các nhân vật lãnh đạo cộng đồng vì chính ông Chủ Tịch Cộng Đồng và Nghị Viên Phát Bùi đã công khai ủng hộ quan điểm và lập trường chống cộng của ông Hoàng Kiều và cho rằng cộng đồng đã hiểu lầm ông ta khi ông Tỷ Phú này tuyên bố rằng chống cộng làm gì nữa vì khi xưa có hàng triệu quân cựu trong lực lượng chiến sĩ VNCH và hàng trăm ngàn lính đồng minh mà không làm được gì mà ngày nay nói chi đến chống cộng. Các lực lượng chuyên môn chống cộng hay biểu tình trong cộng đồng thì coi như đã buông xuôi và giữ im lặng.

Sự Kiên Cường của Cư Dân tại Westminster

Trong sự im lặng giữa một trận chiến quyết tử này, chỉ có những cư dân từ Thành Phố Westminster đã chứng tỏ sự quyết tâm và lòng dũng cảm hơn ai hết. Họ phải đương đầu với đủ mọi loại người không rõ xuất xứ và với nhiều lý do khác nhau để xin chữ ký của họ. Đa số những cư dân này đều không có khoa bảng, học vị, phương tiện lên tiếng, đoàn thể, chức vụ và dĩ nhiên là phương tiện truyền thông, đã tay không đáp trả và đối phó với những loại người này bằng mọi phương tiện và khả năng họ có trên người của họ. Họ chưởi bới, đóng cửa, đuổi đi và xử dụng ngay cả bằng tiếng Việt và biết rõ những người xin chữ ký để kiếm tiền chả hiểu họ nói gì. Trong nhiều trường hợp họ còn viết thư nguệch ngoạc với lời lẽ văn chương rất bình dân, như xử dụng phong bì có đề sẵn địa chỉ và tem thư dán sẵn bởi ông Tỷ Phú Hoàng Kiều chỉ để tỏ bày những tâm tư đơn giản của họ.

Sự kiên cường này vẫn tiếp tục trong khi một số các khoa bảng, tai to mặt lớn, đoàn thể có máu mặt hay các cơ quan truyền thông vẫn cứ tiếp tục hoặc giữ im lặng, hoặc nhận tiền của ông Tỷ Phú Hoàng Kiều để thi hành sứ mạng triệt tiêu cộng đồng của ông ta.

Những Thực Tế Trước Mặt

Ông Tỷ Phú Hoàng Kiều rồi sẽ nộp số chữ ký thâu thập được để kiểm nhận. Cho dầu là số lượng chữ ký có bao nhiêu đi nữa, Phòng Ghi Danh Bầu Cử (PGDBC) sẽ phải kiểm nhận từng chữ ký để xác nhận xem nhóm vận động có xin đủ gần 9,000 chữ ký cho mỗi vị dân cử đang bị bãi nhiệm hay không. Thủ tục này có thể kéo dài đến 45 ngày.

PGDBC sẽ cùng lúc kiểm nhận hơn 1,000 chữ ký của những cư dân đã ký vào mẫu chữ ký bãi nhiệm vì nhiều lý do khác nhau nhưng nay đã đổi ý và ký vào mẫu đơn xin rút lại chữ ký đó do Ban Vận Động Chống Bãi Nhiệm (BVDCBN) đã thâu thập được trong thời gian qua. Số chữ ký này có tỉ lệ chính xác hơn số chữ ký thâu được bởi ông Hoàng Kiều vì đây là những cư dân nhìn nhận đã ký lầm vì nhiều lý do khác nhau và nay muốn đổi ý hay rút lại chữ ký đã ký trước đó.

Thêm vào đó, BVDCBN đã thâu thậu nhiều bản lời khai hữu thệ của những nạn nhân đã bị lừa gạt ký tên vào mẫu giấy bãi nhiệm vì nhiều hoàn cảnh khác nhau và đệ trình lên các cơ quan có thẩm quyền để tiến hành điều tra hình sự. Nhiều hành động gian dối lộ liễu như treo bảng hiệu ký tên xin giảm tiền nhà, cho quà cáp nếu ký tên bãi nhiệm hay dùng những lý do lấp liếm để lấy chữ ký, tất cả đều phạm luật bầu cử đối với tiến trình bãi nhiệm.

Nếu xác nhận là các trường hợp gian lận đã xảy ra, những người thâu chữ ký gian lận này có thể bị truy tố hình sự và đương nhiên những ai điều khiển hay trả tiền cho những người này có thể bị liên lụy nghiêm trọng hơn. Tiến trình này sẽ mất nhiều thời gian và chắc chắn không có kết quả cho đến sau khi kết thúc tiến trình vận động bãi nhiệm.

Cuộc Bầu Cử Bãi Nhiệm

Sau khi có kết quả kiểm nhận số chữ ký cần thiết, nếu không có đủ số chữ cần thiết cho mỗi vị dân cử, cuộc vận động bãi nhiệm coi như chấm dứt. Nếu có đủ số chữ ký hợp lệ, Hội Đồng Thành Phố sẽ nhóm họp để quyết định một ngày bầu cử trong vòng 88 và 125 ngày sau đó.

Trong cuộc bầu cử này, tất cả cử tri trong TP Westminster sẽ phải quyết định nhiều sự lựa chọn khác nhau như (1) đồng ý hay không bãi nhiệm từng vị dân cử, và (2) ai sẽ được chọn thay thế vị dân cử này nếu bị bãi nhiệm. Như vậy mỗi cử tri sẽ có tối thiểu sáu sự lựa chọn và có thể lên đến hơn 10 sự lựa chọn vì chưa biết được bao nhiêu người sẽ ra tranh cử chức vụ thị trưởng và hai chức vụ nghị viên. Chắc chắn sẽ có nhiều người lợi dụng cơ hội này để thử vận may vào một chức vụ lãnh đạo thành phố.

Nếu cuộc vận động bầu cử này xảy ra, cộng đồng sẽ phải hứng chịu nhiều cuộc vận động trái ngược nhau và đến từ nhiều phía và nhiều thành phần. Đương nhiên là hai phía vận động yêu cầu và chống bãi nhiệm đối với mỗi vị dân cử. Thêm vào đó, nhiều ứng cử viên cũng vận động tranh cử cho mình và chống lại nhiều người khác. Vì chưa biết được có bao nhiêu ứng cử viên gốc Việt hay không gốc Việt sẽ ra tranh cử và cuộc đối đầu giữa cộng đồng Việt Nam và các cộng đồng khác với nhiều ứng cử viên từ nhiều phía sẽ rất là phức tạp.
Tuy nhiên cuộc vận động bầy nhầy này có thể không xảy ra nếu ban vận động bãi nhiệm không thâu thập đủ số chữ ký trong thời gian qua.

Cộng Đồng Có Thể Làm Gì?

Trong hoàn cảnh rối ren hiện nay, cộng đồng vẫn còn nhiều chuyện cần phải làm để đối phó với vấn đề trước mặt.

Thứ nhất, các cư dân tại Westminster nếu đã ký tên vào đơn xin bãi nhiệm vẫn có thể ký tên vào mẫu đơn xin rút lại chữ ký đó. Nỗ lực này cần được tiến hành ngay bây giờ và trong vòng 30 ngày sắp tới. Quí vị có thể liên lạc với văn phòng luật sư của tôi ở số điện thoại (714) 891-1901 để biết thêm chi tiết.

Thứ hai, các cá nhân hay đoàn thể trong cộng đồng vẫn có thể lên tiếng chống lại hiểm hoạ của ông Tỷ Phú Hoàng Kiều trong mọi khả năng và phương tiện sẵn có của mình. Cho dầu tiến trình bầu cử bãi nhiệm sẽ diễn ra như thế nào trong thời gian sắp tới, sự lên tiếng chống đối này vẫn rất cần thiết.

Thứ ba, cộng đồng nên phát động chiến dịch ghi danh bầu cử để chuẩn bị cho nhiều cuộc bầu cử sắp tới, nhất là cuộc bầu cử sơ bộ vào tháng 3 năm 2020 và cuộc bầu cử tổng quát vào tháng 11 sau đó. Cho dầu cuộc bầu cử bãi nhiệm này có tiến hành hay không, nhiều thành phần khác sẽ đẩy mạnh việc tấn công vào sức mạnh chính trị của cộng đồng và lợi dụng vào sự chia rẻ, phân hóa và yếu đi do cuộc vận động bãi nhiệm hiện nay.

Cộng Đồng Sau Hiểm Họa Hoàng Kiều

Cộng đồng Việt Nam có nhiều công tác hàn gắn và gây dựng lại sức mạnh chính trị của mình sau cuộc tương tàn như hiện nay và trong thời gian sắp tới. Chính nghĩa, sự thật và sức mạnh của cộng đồng sẽ chiến thắng sau cùng, nhưng không tránh khỏi những chia rẽ hay tương tàn do chính mình gây ra.

Ông Tỷ Phú Hoàng Kiều đến rồi sẽ đi và mang theo số tiền chưa dùng hết của ông. Chỉ có các thành phần trong cộng đồng vẫn còn lại làm việc và đối diện với nhau sau đó. Sau khi mọi chuyện đã ngã ngũ và ổn định, mọi người trong cộng đồng rồi sẽ phải tự trả lời câu hỏi, anh hay chị đã làm gì khi hiểm họa Tỷ Phú Hoàng Kiều đang bao trùm lên cộng đồng? Sự im lặng lúc đó sẽ không phải là câu trả lời.

***

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Nhập Cuộc và Chiến Thuật Biển Tiền Đang Đe Dọa Cộng Đồng

http://www.truclamyentu.asia/anti-saez/viet-cong-nhap-cuoc-de-doa-cong-dong.html

http://www.truclamyentu.info/the-environmental-activist/viet-cong-nhap-cuoc-de-doa-cong-dong-chong-cong.html

http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-61_4-6789_15-2/

Bài Cậy Đăng Không Trả Tiền Số 8  

Luật Sư Nguyễn Quốc Lân

Đây là loạt bài Cậy Đăng Không Trả Tiền về những vấn đề gây tranh cãi trong cộng đồng. Các báo chí Việt ngữ hầu hết không muốn đăng vì nhiều lý do khác nhau. Tôi mong các bạn hãy tiếp tay phổ biến bài viết này trong khả năng của các bạn để giải quyết bế tắc này.

Cuộc vận động bãi nhiệm tại Westminster đã càng ngày càng trở nên gây cấn hơn. Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã chính thức nhập cuộc. Chiến thuật “biển tiền” đang bao trùm khu vực Little Saigon từ trên làn sóng truyền thông, tài liệu gởi đến nhà và sự đối mặt nhan nhãn tại các khu chợ búa và lối xóm trong khu vực Westminster. Cuộc đối đầu đã đến mức độ giống như cuộc tử thủ “An Lộc” năm xưa. Phần lớn các thành phần lãnh đạo trong cộng đồng chỉ biết bó tay ngồi nhìn “xem pháo bông” hay chờ thời.

Đảng CSVN đã nhập cuộc

Nhật Báo Nhân Dân, cơ quan chính thức của Đảng Cộng Sản Việt Nam, đã đưa ra bài bình luận trong số ra ngày 27 tháng 9 để chính thức hỗ trợ cuộc vận động bãi nhiệm và lớn tiếng phản đối một nghị quyết mới đây được Hội Đồng Thành Phố Westminster thông qua hôm 11 tháng 9. Nghị quyết tại Westminster đã lên án các thành phần thân cộng đội lốt truyền thông đã ra mặt gây xáo trộn hay chia rẽ trong cộng đồng. https://nhandan.com.vn/chinhtri/item/41699402-loi-dung-la-bai-chong-cong-mot-cach-tro-tren.html. Đây là một hiện tượng rất hiếm hoi khi Đảng CSVN đã công khai lên tiếng can thiệp vào vận động chính trị tại Hoa Kỳ.

Nghị quyết của Hội Đồng TP Westminster đã soi ánh sáng vào hiện tượng của một số các thành phần trong cộng đồng đã và đang tuyên truyền cho cộng sản, hãnh diện và tôn vinh các biểu tượng, chính sách hay quan điểm của chính quyền CSVN và lợi dụng các tranh chấp hiện nay trong TP Westminster để đỗ dầu vào lửa và gây thêm sự rối loạn và chia rẽ trong cộng đồng. Mặc dầu không nêu rõ đích danh các thành phần này, nghị quyết này đã nói thẳng thừng là các hành động này rõ ràng là để thi hành theo bài bản của Nghị Quyết 36 do Đảng CSVN ban hành từ nhiều năm qua. Đảng CSVN đã phải lên tiếng khi thấy các hoạt động của họ đang bị phơi bày trên các diễn đàn chính thức của chính quyền địa phương. Xin hãy đọc kỹ văn bản của nghị quyết này để hiểu rõ vấn đề hơn https://www.facebook.com/100000147737230/posts/2849675105047386/

Chiến Thuật “Biển Tiền”

Phía bên này Thái Bình Dương, ông Tỉ Phú Hoàng Kiều đã hứa tung ra hàng trăm triệu dollar để bảo đảm sự thành công cho cuộc vận động bãi nhiệm. Nếu đỗ đồng $100,000,000 để có khoảng 10,000 chữ ký cần thiết, mỗi chữ ký có thể mang trị giá trung bình $10,000. Các quảng cáo bãi nhiệm với những lý do vô căn cứ đã tràn ngập trên một số làn sóng truyền hình và radio Việt Ngữ. Các chương trình hội luận theo đơn đặt hàng hay cả những chương trình thuê bao dài cả tiếng đồng hồ với đầy đủ các từ ngữ vô văn hóa hay đe dọa thô bạo vẫn được chiếu đi chiếu lại trên các làn sóng, ngay cả giữa ban ngày khi có cả trẻ em theo dõi. Càng đối phó với sự chống cự của dư dân gốc Việt trong vùng, ông Hoàng Kiều càng gia tăng cường độ quảng cáo hay chiếu lại các chương trình hội luận trên các cơ quan truyền thông Việt ngữ.

Ông Hoàng Kiều đã xử dụng tiền để phổ biến những lời đe dọa nguy hiểm ông có thể nói được một cách công khai đối với những thành phần dám lên tiếng chống lại ông ta. Ông còn phổ biến danh sách, địa chỉ và lý lịch của hơn 1,500 người đã từng góp ý miệt thị ông trên các diễn đàn điện toán xã hội và đe doạ sẽ kiện tất cả những người này. Lý luận của ông nhà giàu này rất là đơn giản. Cứ kiện họ để buộc họ phải tốn một vài ngàn để thuê luật sư làm đơn trả lời là đủ làm cho họ sợ rồi. Những lời đe dọa khôi hài này trên thực tế cũng làm một số người tai to mặt lớn trong cộng đồng lo sợ và không dám lên tiếng.

Một số các cơ quan truyền thông khác vẫn kiên trì không chấp nhận quảng cáo của ông Hoàng Kiều. Trong thời buổi kinh tế cạnh tranh và khó khăn như hiện nay, việc từ chối nhận những cọc tiền lớn và trả trước không phải là chuyện dễ dàng. Chúng tôi xin được ghi nhận sự kiên cường của các cơ quan truyền thông này. Sự giằng co bất cân xứng này có thể sẽ không giữ được lâu.

Sự đối kháng của cư dân và lãnh đạo cộng đồng

Các cư dân trong vùng Westminster vẫn kiên cường đối phó với đội quân thâu thập chữ ký dưới những bảng hiệu hay luận điệu dối trá như xin giảm tiền thuê nhà, ghi danh bầu cử hay cả “hỗ trợ Thị Trưởng Trí Tạ.” Những người thâu chữ ký này hầu như không hiểu rõ việc họ làm, miễn sao họ thâu được càng nhiều chữ ký bằng mọi cách để đem về tính tiền với nhà tài trợ. Các cư dân thấp cổ bé miệng trong vùng Westminster vẫn mạnh dạng đứng lên chống lại nhóm “giặc ngoại xâm” này với tất cả những phương tiện sẵn có như xua đuổi, đóng cửa, chửi rủa hay gởi trả lại thư với những lời lẽ thô sơ, không văn chương, không lịch sự, không đúng văn phạm hay cú pháp, nhưng đầy dũng khí của một cư dân gốc Việt.

Các thành phần lãnh đạo trong cộng đồng Việt Nam hầu như đã bị tê liệt trước hiện tượng ông Tỷ Phú Hoàng Kiều. Ngay cả ông Chủ Tịch Cộng Đồng Bùi Phát đã công khai hỗ trợ cho tư tưởng và đường lối chống cộng của ông Hoàng Kiều. Ông Phát Bùi còn biện minh rằng cộng đồng đã hiểu lầm ông Hoàng Kiều khi ông ta tuyên bố trước 5-7 ngàn khán giả rằng ngày xưa có cả một triệu quân, 500,000 lính trong lực lượng đồng minh mà còn không thắng được cộng sản thì bây giờ chống cộng để làm gì và muốn chống cộng thì cứ chống ca sĩ VC Võ Hà Trâm đi khi cô chuẩn bị trình diễn tại buổi văn nghệ đó.

Ông Hoàng Kiều còn lên một đài truyền hình với đầy đủ áo đỏ có 6 ngôi sao vàng và quần vàng để thách thức cộng đồng Việt Nam. Đây không phải là mẫu mã thời trang tình cờ hay lối ăn mặc màu mè và luộm thuộm của ông ta. Áo đỏ tượng trưng cho chế độ cộng sản, cho dầu là Trung Cộng hay Việt Cộng. Sáu ngôi sau tượng trưng cho 5 ngôi sao trên cờ Trung Cộng cộng với một ngôi sao cho CSVN sau khi hội nhập vào là một. Quần vàng tượng trưng cho sự miệt thị đối với Miền Nam Việt Nam hay tinh thần chống cộng của cộng đồng Việt Nam. Trong cuộc phỏng vấn, ông Hoàng Kiều còn không ngần ngại vỗ ngực khoe khoang các biểu tượng và ý nghĩa này. Thế mà không ai trong số lãnh đạo cộng đồng dám lên tiếng phản đối ngoại trừ vài thành phần thấp cổ bé miệng vẫn thường xuyên lên tiếng chống đối ông Hoàng Kiều.

Ngày xưa Trần Trường của tiệm VideoTek chỉ trưng có một lá cờ nhỏ của CSVN thì cộng đồng ùn ùn biểu tình suốt 53 ngày đêm. Ngày nay sự thách thức một cách trắng trợn và trơ trẽn như vậy thì không ai trong cộng đồng dám lên tiếng.

Ngay cả các nhóm cựu quân nhân cũng không dám lên tiếng hay nhắc đến tên Hoàng Kiều. Hầu như không có một tổ chức, đoàn thể hay cộng đồng nào công khai lên tiếng chống đối ông Hoàng Kiều để bảo vệ cộng đồng, mặc dầu hầu như không một người Việt nào mà không tỏ ra khinh bỉ những lời nói và hành động của ông Hoàng Kiều (ngoại trừ một ông lính cựu sĩ quan không quân nào đó muốn đúc tượng Hoàng Kiều để tôn vinh ông Hoàng Kiều trên đường Bolsa). Hy vọng họ không mua được khu đất nào gần Đài Đức Thánh Trần trên Đại Lộ Trần Hưng Đạo. Sự im lặng của những thành phần lãnh đạo trong cộng đồng là yếu tố chính để ông Hoàng Kiều mới có can đảm và cơ hội gia tăng mức độ tấn công cộng đồng của ông ta.

Nhưng đe doạ chính không hẳn đến từ ông Hoàng Kiều, nhưng thực ra là những thành phần tiếp tay với ông ta để tung tiền ra đe dọa cộng đồng. Cho dầu tiếp tay dưới hình thức nào, những thành phần này vẫn không nhìn nhận những hậu quả sẽ xảy ra nếu ông Hoàng Kiều thành công trong kế hoạch của ông ta. Nếu không có sự tiếp tay của những thành phần này, ông Hoàng Kiều không thể chuyển đạt được những đe doạ của ông ta đến với cộng đồng người Việt tại đây.
Đàn bò không thể vào thành phố được nếu không có xe kéo cộng với tài xế.

Mọi người cần phái lên tiếng

Đứng trước sự đe dọa nghiêm trọng này, mọi người trong cộng đồng cần phải lên tiếng, cho dầu từ mọi quan điểm, phe phái hay khuynh hướng nào. Thử tưởng tượng nếu cuộc vận động bãi nhiệm này thành công thì cộng đồng người Việt trong khu Little Saigon sẽ ra sao? Một điều chắc chắn là chúng ta không còn nói được rằng “tiền bạc không thể mua chuộc lương tâm và nhân phẩm của cộng đồng.” Chính nghĩa và tinh thần chống cộng tại Quận Cam sẽ thay đổi hoàn toàn. Ông Hoàng Kiều sẽ chỉ định những ai giống ông ta vào các chức vụ dân cử và không ai có khả năng lên tiếng chống đối hay phản đối. Các thành phần khác sẽ giữ im lặng hoặc ra mặt hỗ trợ ông ta. Hậu quả này sẽ không giới hạn tại Westminster nhưng sẽ lan sang các khu vực, thành phố hay đơn vị chính quyền khác. Lúc đó, thành phần “đón gió trở cờ” sẽ mạnh dạn và thô bạo hơn ngày hôm nay gấp nhiều lần.

Nhóm người hỗ trợ cho cuộc vận động bãi nhiệm hiện nay vẫn mong chờ ngày “đoàn quân giải phóng” đó tiến vào thành phố. Đây là tư tưởng của Vua Lê Chiêu Thống và thành phần phò Nhà Hậu Lê xưa kia. Những thành phần bán nước này chỉ mong lấy lại được ngai vàng mà bất kể đến hậu quả Nhà Mãn Thanh sẽ làm gì với đất nước.

Sự im lặng và bàn quang của mỗi người chúng ta đã góp phần giúp cho hiện tượng Hoàng Kiều lan ra như ngày hôm nay.

Lan Quoc Nguyen, Esq.

 

 

 

Đang xem báo Trúc-Lâm Yên-Tử

Live Visitors Widget
Flag Counter